Trong một câu chuyện cách đây khá lâu, khi tôi khẳng định các quán cà phê Sài Gòn gần như na ná nhau, một người bạn đã "kết tội" rằng tôi chưa đến Mộc, bởi nếu đã đến đây, tôi sẽ không nghĩ vậy.
|
|
|

Câu chuyện trên tưởng như bị cuốn trôi trong vô vàn tất bật của cuộc sống thì trong một lần rất vô tình, tôi ghé Mộc, để rồi nhớ đến câu nói của người bạn và thầm so sánh.
Ấn tượng đầu tiên của tôi về quán, từ tấm bảng hiệu, đến những sợi đèn màu chớp nháy trong thời khắc giao nhau giữa ngày và đêm là cảm giác mơ hồ của việc không phân định rõ quán cà phê hay nhà hàng. Và nếu không còn là quán cà phê, hẳn người bạn ấy sẽ buồn và tiếc nuối cho chốn bình yên của mình. Còn tôi, dù quán có đổi hay không cũng không ảnh hưởng gì, đơn giản tôi chỉ đang cần một chỗ dừng chân cho cuộc hẹn sắp tới.

Mang tâm lý dửng dưng, bước sâu vào cánh cổng hẹp, tôi chợt giật mình dừng lại bởi không gian bên trong gần như đối lập với bên ngoài. Nó là cái bao la của khu vườn rộng, là sức sống của những cây cổ thụ chắc chắn đang vươn mình trước gió và những chồi non đang trở mình trong đất, là cảm giác đơn sơ, mộc mạc đến từ từng chiếc mặt nạ gỗ, những bức tranh ghép đa chất liệu trên tường, hay những chiếc bàn được ghép từ gạch bông tông trầm... Trong ánh đèn vàng ấm áp, tất cả gợi về một miền quê bình dị với tiếng gió thổi, tiếng lá tre xào xạc. Cảm xúc ấy khiến người ta cảm thấy an tâm và bình dị lạ.
Nếu là người khó tính hay dân thiết kế, hẳn ai cũng buột miệng chê bai cái “Tây không ra Tây, quê không ra quê” của Mộc với cái cách kết hợp lạ lùng ấy, giữa ngôi biệt thự kiểu Pháp với cái mộc của những vật dụng cũ kỹ đi kèm những họa tiết đơn giản. Thế nhưng với nhiều người thì sự không “ăn rơ” ấy tạo nên nét duyên rất thanh.
Đi một mình nên tôi chọn cho mình một góc khuất khá sâu, được che chắn bởi các bức vách giả, chậu cây xanh, nghe âm thanh của cuộc sống xung quanh, nghe cả tiếng lá rì rào trong gió. Để rồi sau khi phát hiện sân khấu cùng lời giải thích duyên không kém của nhân viên phục vụ là tối nào quán cũng có nhạc sống, một giọng hát, một chiếc đàn ghita. Tôi không thể dừng việc bấm điện thoại thì thầm: “chị ơi, mình đổi địa điểm hẹn nhé, em mới tìm được một quán cà phê gần chỗ chị tuyệt lắm”.




Địa chỉ: Cafe Mộc, 159/6 Hoàng văn Thụ, P.8, Q.Phú Nhuận, TP. HCM
Trọng tài V-League đột ngột qua đời ở tuổi 43, nguyên nhân tại sao?
Vài tháng tới, Việt Nam sẽ có sân vận động đạt chuẩn quốc tế?
-
Cầu thủ Việt Nam duy nhất 3 lần được tặng Huân chương Lao động, đó là ai?
-
Cầu thủ Nguyễn Xuân Son là ai? Cơ duyên nào đưa Nguyễn Xuân Son đến với đội tuyển Việt Nam?
-
Ronaldo tạo cơn sốt chưa từng có khi vừa gia nhập làng Youtuber, nhận nút kim cương trong chưa đầy 12h
-
Ai là người giành được tấm Huy chương Olympic đầu tiên cho Việt Nam?
Xe bán tải ở Hà Nội: Không phải tất cả pickup đều bị hạn chế giờ cao điểm
'Bác' thông tin vụ bắt cóc trẻ em trên mạng
Vụ “Mr Pips”: Hé lộ khối tài sản “khủng” của vợ chồng “Mr Hunter” bị thu giữ
Bộ GD&ĐT chốt lịch thi tốt nghiệp THPT 2026
-
Đề nghị truy tố “Shark” Bình trong vụ rửa tiền hơn 213 tỷ đồng liên quan các sàn Forex
-
Khởi tố Chủ tịch Tập đoàn Hóa chất Đức Giang và nhiều thuộc cấp
-
Triệt phá đường dây lừa đảo tiền ảo Xintel với hơn 42.000 người sập bẫy
-
Việt Nam xếp thứ 17 trong top 28 quốc gia đẹp nhất thế giới
-
Lương cơ sở dự kiến tăng 8% từ 1/7: Hàng loạt khoản trợ cấp và bảo hiểm sẽ thay đổi
-
Nếu không chi Quỹ bình ổn, giá xăng có thể tăng tới hơn 6.000 đồng/lít
-
Hà Nội đền bù đất cao gấp đôi bảng giá đất dự án Trục đại lộ sông Hồng
-
Cuộc chiến ở Trung Đông tổn hại như thế nào đến nền kinh tế toàn cầu?