Cuộc đời người phụ nữ thật khổ, thứ hạnh phúc chắp vá cũng thật mong manh. Ngày đám tang con trai chồng cũ tôi đã khóc rất nhiều.
|
Tôi đã khóc ròng rã trong đám tang con trai chồng cũ |
Tôi sinh năm 1972 quê ở Thái Bình. Phải nói rằng ngày con gái tôi cũng xinh đẹp như ai. Dù không được bố mẹ ở bên chăm sóc chu đáo, nhưng thời gian sống cùng bà ngoại, tôi cũng đã rất đầy đủ sung túc. Tôi thầm cảm ơn bà đã bù đắp cho tuổi thơ tôi được ấm áp, vẹn toàn.
Tôi dần trưởng thành và lớn lên, nhưng bà ngoại ngày càng già đi trông thấy. Bà không còn đủ sức đi lại nữa, đến một ngày mùa thu tháng 8 bà qua đời. Trước khi trút hơi thở của cuối cùng lời bà nói là sự lo lắng cho tôi, bà dặn tôi hãy lấy số tiền bà dành dụm để kiếm một cái nghề và một tấm chồng dựa dẫm.
Tôi nghe mà nước mắt lưng trào. Tôi muốn được xin lỗi bà vì những lần tôi chưa ngoan, vì kết quả học hành dang dở. Tôi chưa được làm được gì cho bà, người thân duy nhất ở bên tôibao năm qua.
Khi tôi tốt nghiệp, tôi vâng lời bà tìm vội tấm chồng. Và tôi gặp Dương, anh hơn tôi 5 tuổi. Chưa đầy 5 tháng tìm hiểu chúng tôi đã làm đám cưới. Nói thật tới giờ tôi vẫn mường tượng ra đám cưới của tôi đơn giản đến chừng nào. Chỉ vọn vẹn 2 mâm trong ngôi nhà tôi và bà từng sinh sống. Bên gia đình tôi có 2 bác và 1 dì, còn bên gia đình anh đông hơn một chút có bố mẹ, anh trai anh và 5 đứa cháu.
Những tưởng sẽ hạnh phúc, nhưng khi về sống cùng nhau chưa được một năm chúng tôi đã có nhiều trận cãi vã nổ lửa. Cũng vì bất đồng quan điểm, cách sống. Anh túng thiếu nợ nần nhiều, đến nỗi anh đem cả sổ đỏ nhà bà ngoại để lại cho tôi đi thế chấp. Khi không có tiền trả nổi, anh kéo tôi về nhà bố mẹ anh sống.
Nói thật từ nhỏ, tôi sống với bà, không có bố mẹ nên nên nhiều điều còn chưa hiểu hết về cuộc sống đông người phức tạp. Số lần tôi cãi nhau với bố mẹ chồng ngày càng tăng, còn anh chán nản ra ngoài cặp với một cô giáo vụ của trường cấp 1 gần đó.
Về nhà chồng 3 năm nhưng tôi không sinh được cho anh ta một đứa con. Ngày anh dẫn nhân tình về cùng một thằng con trai trên tay, bố mẹ anh mừng ra mặt. Họ tìm cớ hắt hủi đuổi tôi ra khỏi nhà. Tôi đã cầu xin gia đình anh, cầu xin anh đừng như thế, nhưng anh đã gạt đi tất cả nói rằng tôi là “loại đàn bà không biết đẻ”.
Nói rồi mẹ anh đuổi tôi ra khỏi nhà ngay tối hôm đó, anh không những không can ngăn mà còn cười cợt trên nỗi đau của tôi. Dân làng thấy cảnh tôi bị gia đình chồng đánh đập, kéo nhau ra xem và cười nhạo tôi.
Tôi đau đớn tìm về căn nhà từng ở với ngoại và được gia đình nhà chủ cho phép ở lại và được gia đình bác cho phép ở lại với điều kiện trông nhà giúp họ. Tôi quỳ xuống cảm ơn họ đã cho tôi một chỗ nương thân. Sau hôm đó, tôi đã học nghề tráng bánh cuốn và quyết tâm làm lại từ đầu.
Thời gian trôi nhanh, tôi dần trở nên già cỗi, tôi cũng không mặn mà yêu đương. Cũng có vài người tán tỉnh ngỏ lời muốn xây dựng hạnh phúc, nhưng thực sự giờ tôi chỉ muốn sống một mình cho thanh thản. Nghề tráng bánh cũng mang lại cho tôi thu nhập ổn định, góp được 200 triệu tôi chuộc lại căn nhà năm xưa ngọai để lại bị chồng cũ gán nợ.
Về phần Dương, sau khi ly hôn có đôi lần tôi gặp lại, chúng tôi có nói chuyện cùng nhau. Nhưng câu chuyện cũng tẻ nhạt, chán chường.
Một ngày tháng 2 năm 2009 lúc đó tôi 37 tuổi, nhận được tin anh ta qua đời vì trèo cột điện rơi ngã. Tôi có tới dự đám tang và tự hứa với lòng mình sẽ tha thứ cho con người bội bạc ấy. Tôi không muốn nhớ tới, nhưng những ký ức về anh ta cứ thế hiện hữu làm khóe mắt tôi cay xè.
Anh ta qua đời để lại đứa con trai 18 tuổi cùng người vợ vừa thất nghiệp. Cũng duyên trời run rủi mà chị ta cùng đường lại tìm đến tôi để xin học nghề làm bánh cuốn. Không phải tự hào, nhưng đây là nghề đang có thu nhập tốt ở làng tôi. Ban đầu tôi còn e ngại, nhưng khi thấy hoàn cảnh chị ta đáng thương tôi đã đồng ý.
Tôi thầm mỉm cười khi nghĩ sóng gió đã qua đi, chị ta sẽ có được hạnh phúc còn lại bên đứa con trai. Nhưng ông trời đã không buông tha cho người phụ nữ từng cướp chồng tôi. Bởi cách đây một tháng chị ta nhận được hung tin, con trai bị tai nạn qua và đã qua đời. Chị ta đã ngất đi sau khi nghe cuộc điện thoại đó. Bản thân cũng thấy nghẹn ứ trong cổ họng.
Cuộc đời người phụ nữ thật khổ. Thứ hạnh phúc chắp vá cũng thật mong manh. Ngày đám tang con trai chồng cũ tôi đã khóc rất nhiều, trái tim tôi như bị bóp nghẹt vì nghĩ về tất cả...Ôi cuộc đời, sao mà cay đắng đến như vậy?
Clip đang được xem nhiều nhất: Sau thông báo ly hôn chồng doanh nhân, Vũ Thu Phương hiện ra sao?
Hai 'từ sến súa' này rất được phụ nữ ưa chuộng, đặc biệt là những người ở độ tuổi trung niên
'Kỳ thi khắc nghiệt nhất' của cuộc đời người đàn ông không phải tiền bạc hay phụ nữ mà là thứ này
-
Có 4 kiểu phụ nữ phá nát phúc đức nhà chồng: Số 1 dù đẹp như tiên cũng không nên lấy
-
Ngoài tiền bạc, 3 thứ quan trọng nhất mà phụ nữ trung niên nào cũng cần có
-
Sau 15 năm làm vợ, tôi nhận ra phụ nữ phải có 3 tài khoản riêng để an toàn
-
Đàn ông càng lớn tuổi càng dễ nghèo vì 3 lý do khó tin này, 35 tuổi ngộ ra vẫn chưa quá muộn để làm lại
Ngày mai, học sinh lớp 12 Hà Nội thi khảo sát chất lượng
Lương cơ sở dự kiến tăng 8% từ 1/7: Hàng loạt khoản trợ cấp và bảo hiểm sẽ thay đổi
Lương cơ sở dự kiến tăng 8% từ 1/7: Hàng loạt khoản trợ cấp và bảo hiểm sẽ thay đổi
Nếu không chi Quỹ bình ổn, giá xăng có thể tăng tới hơn 6.000 đồng/lít
-
Hà Nội đền bù đất cao gấp đôi bảng giá đất dự án Trục đại lộ sông Hồng
-
Cuộc chiến ở Trung Đông tổn hại như thế nào đến nền kinh tế toàn cầu?
-
Đường dây “Xôi Lạc TV” tổ chức đánh bạc bị triệt phá thế nào?
-
Bộ Y tế yêu cầu thu hồi 291 loại mỹ phẩm chứa chất cấm trên toàn quốc
-
Từ 1/3, ô tô phải đáp ứng kiểm định khí thải mới ra sao?
-
Khẩn trương điều tra nguyên nhân vụ chìm tàu chở khách trên hồ Thác Bà
-
Thu giữ hơn 2 tấn tang vật trong vụ sản xuất thuốc Đông y giả
-
Đề xuất chậm chuyến bay 3 giờ được hoàn tiền, 4 giờ phải bồi thường hành khách