Nghẹt thở ngày 'ông trùm' Khánh 'trắng' đền tội, đàn em theo tiễn độ
Thứ sáu, 11/12/2015 16:59 GMT+7

MV Cô đơn vì ai - Nhật Thủy

Ngày ông trùm Khánh trắng đền tội, thông tin bị lộ, đám "đàn em" chạy theo xe tù tiễn độ, rú còi xe ầm ĩ, lực lượng THA lo lắng, dẫu biết cướp tù khó hơn lên trời.

Ngày Dương Văn Khánh (Khánh “trắng”), một trùm giang hồ khét tiếng, tội ác chất chồng là nỗi ám ảnh của người lương thiện lẫn các băng nhóm tội phạm phải đền tội cũng đến. Rạng sáng ngày 13/10/1998, bản án tử hình Khánh ‘trắng’ được thực thi tại trường bắn Cầu Ngà. Thời điểm áp giải tử tù từ trại giam ra trường bắn, mặc dù có nhiều vòng chốt an toàn nhưng các lực lượng thi hành án (THA) tử hình vẫn phảng phất nhiều nỗi lo, dù ai cũng biết chuyện cướp tù khó hơn …lên trời. Đến bây giờ, Thượng tá Hồ Như Vọng còn tâm sự báo Người đưa tin: “Người nhà, đàn em của Khánh ‘trắng’ chạy theo xe phạm hàng dài không lo sao được…”

Nghẹt thở ngày ‘ông trùm’ Khánh ‘trắng’ đền tội, đàn em theo tiễn độ - Ảnh 1 

"Ông trùm" Khánh "trắng" nỗi ám ảnh của tiểu thương chợ 
Đồng Xuân những năm 90 của thế kỷ trước.

Tử tù thư sinh, mối thâm thù với Dung Hà

Mặc dù nhiều năm trôi qua, nhưng nhắc đến Khánh trắng thì tiểu thương chợ Đồng Xuân vẫn lắc đầu, le lưỡi. Khánh “trắng” có vẻ ngoài nho nhã, thư sinh song lại được xem là một sát thủ máu lạnh đội lốt một ông đội trưởng bốc xếp. Với vẻ ngoài hào hoa lịch lãm và làm nhiều công tác từ thiện đều là để che mắt thiên hạ nhưng để tranh giành lãnh địa, Khánh “trắng” và Phúc Bồ (kẻ thù truyền kiếp mang mối thâm thù không đội trời chung) đã có nhiều trận huyết chiến. Chuyện chém, giết của hai nhóm tội phạm này xảy ra như cơm bữa, và chính Khánh cũng đã bị người của Dung Hà từ Hải Phòng lên tạt cho cả ca a-xít vào bộ mặt trắng trẻo thư sinh ấy.

Ngày đầu mới “nhập kho”, Dương Văn Khánh không hổ danh là một ông trùm thế giới ngầm. Khánh khá bình thản, ăn nói lễ phép. Hắn bình tĩnh được là do nghĩ mình bị bắt chỉ vì vụ cướp trên phố Kim Mã, còn những vụ án trước đã khép hồ sơ, không ai lục lại làm gì. Khánh "trắng" có một đặc điểm không bao giờ nhìn thẳng vào người đối diện mà thường nhìn xuống chân. Thỉnh thoảng hắn mới liếc trộm bằng ánh mắt sắc như dao đầy gian xảo. Lúc nào Khánh bực tức, cái sẹo - hậu quả của vụ tạt a-xít lại đỏ rực lên. Tuy nhiên, phải thừa nhận Khánh rất giỏi trong việc tiết chế cảm xúc.

Năm 1997, Khánh bị đưa ra xét xử với khung hình phạt cao nhất- tử hình. Theo bản án sơ thẩm và phúc thẩm thì Khánh "trắng" phạm 4 tội: giết người, cướp tài sản công dân, trốn thuế và che giấu tội phạm. Khánh phải nhận án tử hình và phải nộp cho Nhà nước gần 3,9 tỷ đồng. Lãnh án tử hình, Khánh được đưa vào buồng biệt giam tại trại giam T16 (Bình Đà). Trước đó, bằng thế lực của mình, Khánh cứ nghĩ vào trại giam cũng chỉ là “tạm nghỉ ngơi, dưỡng sức” rồi chẳng bao lâu lại được ra vẫy vùng trong lãnh địa hắn đã gây dựng bằng những trận thanh toán đẫm máu. Nhưng khi lãnh bản án tử hình, rồi đơn xin ân giảm cũng bị bác thì Khánh biết cái chết đã đến rất gần mà không có một phép mầu nào có thể cứu vãn nổi. Khuôn mặt của Khánh không còn che giấu nổi sự thất vọng, hắn lầm lì đối diện với bốn bức tường bê tông như cái bóng.

Nghẹt thở ngày ‘ông trùm’ Khánh ‘trắng’ đền tội, đàn em theo tiễn độ - Ảnh 2

Phiên tòa xét xử Khánh "trắng".

Khánh lặng lẽ, đối diện với chính mình. Không còn bóng dáng của một tên giang hồ cộm cán, Khánh “trắng” bỗng trở nên hiền khô, nền nã rất có dáng thư sinh. Ông Vọng kể rằng, thời điểm ấy nhìn thấy Khánh, ít người có thể tưởng tượng được hắn là nỗi ám ảnh của nhiều tiểu thương buôn bán tại chợ Đồng Xuân, giới kinh doanh nhà nghỉ, quán bar, các nhóm tội phạm có tổ chức tại Hà Nội và nhiều tỉnh thành từ Hải Phòng đến TP.Hồ Chí Minh.

“Tôi không hiểu đến khi đối mặt với bản án tử hình, ngồi thúc thủ trong buồng biệt giam, hàng ngày nhìn qua lỗ khoá đếm thời gian trôi, mỗi sáng bình minh lại biết mình sống thêm một ngày thì Khánh nghĩ gì? Có lúc nào, trong hắn rằn vặt, hối hận về những tội ác mình đã gây ra khiến nhiều người vợ sớm phải vĩnh biệt chồng, con cái mất cha mẹ hay không? Chỉ biết rằng, những lúc sắp kết thúc đời người thì những hỉ nộ ái ố, những cảm xúc đan xen lẫn lộn trong con người Khánh. Ngày hắn lầm lỳ là vậy, nhưng đêm đến vẫn lầm rầm khấn nguyện cả người sống, người chết tha thứ. Sự thanh thản chờ ngày ra pháp trường của Khánh chỉ là vỏ bọc bên ngoài, chứ sâu thẳm hắn cũng rúng động khi biết mình sắp phải từ giã cuộc sống mà đã là con người ai cũng yêu quý”, ông Vọng kể lại.

Ngày cuối đời vẫn gây hồi hộp và lo lắng…

Trong câu chuyện kể lại với PV, ông Vọng còn nhớ như in cái ngày 13/10/1998, ngày Khánh ‘trắng’ phải đền tội. Đêm ấy, nghe tiếng bước chân của cán bộ quản giáo đến gần buồng mình, rồi tiếng mở khoá lách cách, Khánh biết thời khắc phải ra đi. Mà cũng có thể, Khánh đã biết thông tin này trước đó (vì ngày tử hình Khánh đã bị lộ). Không ngạc nhiên khi cửa mở, cán bộ quản giáo gọi tên Khánh đi làm thủ tục. Khánh bình tĩnh đón nhận ngày hôm nay với vẻ mặt lạnh băng của trùm băng đảngxã hội đen khét tiếng một thời.

Rạng sáng, áp giải Khánh từ trại giam T16 ra trường bắn Cầu Ngà. Do lộ thông tin tử hình Khánh nên từ cổng trại giam những đoàn xe máy của người nhà, đàn em của Khánh đã ém quân chờ sẵn. Khi xe chở tử tù xuất hiện ngay lập tức cả đoàn xe máy bám theo. Đám “ong” bám theo xe chở phạm không thể cắt nổi. Mặc dù có đủ lực lượng cảnh giới đảm bảo an toàn bằng ba vòng chốt chặn, nhưng nghe thông tin có “khách không mời” đến đưa tiễn, công việc ngoài trường bắn ông Vọng và đồng đội đã chuẩn bị xong mà vẫn thấy lòng như lửa đốt. Những người giữ trọng trách THA Khánh “trắng” đều phập phồng nỗi lo…cướp tù, dẫu biết điều đó là khó hơn lên trời!

Tháng 10, sương mù dày đặc, những ánh đèn xe máy loang loáng bám theo xe chuyên dụng chở tử tù Khánh “trắng”. Mùa đông nên gần 5 giờ sáng, giáp mặt người không thể nhìn rõ. Đoàn xe máy gầm rú, xé toang đêm yên tĩnh của một vùng quê. Có lẽ chúng muốn gầm lên như thế để Khánh biết có “đàn em” trung thành đang đưa tiễn, và dường như để Khánh biết con đường đến ngày cuối cùng của hắn không đơn độc?!

Không thể để sự lộn xộn diễn ra trong thời điểm THA tử hình một tử tù nguy hiểm, lực lượng công an đã “hốt” trọn đám “ong” đó lên xe tải, về tạm giữ tại công an huyện Từ Liêm (ngày ấy giờ đã thành quận của Hà Nội), với lý do gây rối trật tự nơi công cộng. Về đây, dám “ong” này được hỏi qua loa, trong khi đó, Khánh "trắng" được “độc hành” trên đường ra trường bắn Cầu Ngà.

Nghẹt thở ngày ‘ông trùm’ Khánh ‘trắng’ đền tội, đàn em theo tiễn độ - Ảnh 3

Khánh "trắng" bình tĩnh trong phiên tòa xét xử y và đồng phạm.

Vẫn giữ sự bình tĩnh, Khánh “trắng” đến dựa cột. Hắn liếc nhìn chiếc quan tài màu đỏ đã chuẩn bị sẵn cho mình. Phải chăng, sự bình tĩnh ấy có được bởi hắn là tên trùm giang hồ “nặng số”, và trước đó hắn cảm nhận được sự không cô đơn? Làm xong mọi thủ tục, Khánh dựa đầu ngay ngắn vào thanh tre chờ đợi. Sự im lặng nơi trường bắn, trong cái bóng sáng lờ mờ, nhạt nhoà, tiếng xào xạc của những cành cây nghiêng ngả trước gió. Cành cây khẳng khiu, gầy guộc dang dài ra như những bàn tay đen ngòm đầy móng vuốt của quỹ dữ được Diêm Vương đưa đến đón nhận linh hồn của một con người khi sống đầy tội lỗi.

Đội xạ thủ vào vị trí. Tiếng người chỉ huy dõng dạc hô: “Mục tiêu! Đối tượng! Bắn!”. Màn sương dày đặc, sâu thẳm bị xuyên thủng bởi loạt đạn súng trường khô khốc. Ông Vọng dẫn người đội trưởng đến làm nhiệm vụ. Sau tiếng súng lục vang lên, trường bắn lại chìm vào im lặng như chưa có chuyện gì xảy ra. Lúc này, ông Vọng lại đối diện với công việc thường nhật của mình.

Nghẹt thở ngày ‘ông trùm’ Khánh ‘trắng’ đền tội, đàn em theo tiễn độ - Ảnh 4

Ông Hồ Như Vọng người "tiễn" nhiều tử tù về bên kia
thế giới, trong đó có Khánh "trắng".

Ông Vọng từ từ, hạ Khánh “trắng” xuống, gỡ những khăn che mặt, bóc băng dính gắn miệng. Đã nhiều lần đối diện với sự sống và cái chết, nhưng với mỗi tử tù là một ám ảnh khác nhau. Ông thoáng giật mình, theo phản xạ, khi nhìn thấy đôi mắt trắng dã, trợn tròn, trừng trừng giãn hết đồng tử của Khánh.

Đôi mắt ấy, mở căng hết cỡ như muốn xé toang tấm khăn bịt mắt để một lần cuối nhìn thấy thế giới của sự sống. Đôi mắt ấy là minh chứng cho một chân lý rằng: Dù có “yên hùng” đến cỡ nào, dù có coi cái chết như không nhưng khi đối mặt với cái chết con người ta đều run sợ. Và Khánh “trắng”, trong lúc dựa cốt cũng đã rúng động với cái nhìn thất thần, hãi hùng tột độ.

Ông Vọng, đưa tay vuốt mắt cho Khánh. Vĩnh biệt một con người đã tự sớm kết thúc cuộc đời, về bên kia bình đẳng với các linh hồn…

Nguồn Nguoiduatin.vn

Clip đang được xem nhiều nhất: Thót tim cảnh xe bồn chở xăng đánh lái tránh xe con đi lùi trên cao tốc

Tag: Khánh Trắng , ông trùm Khánh Trắng , ngày "ông trùm" Khánh "trắng" đền tội , đàn em theo tiễn độ